Giờ đây, trong lúc Am Môn đang còn tiếp tục giảng dạy cho dân của vua La Mô Ni, chúng ta hãy trở lại truyện ký về A Rôn và các anh em của ông; vì sau khi ông rời khỏi xứ Mi Đô Ni, ông được Thánh Linh dẫn dắt đến xứ Nê Phi, đến tận cung của vị vua cai trị toàn xứ, trừ xứ Ích Ma Ên; và vị vua đó là thân phụ của La Mô Ni.
Và chuyện rằng, ông cùng các anh em của mình đi đến yết kiến vua tại cung điện của vua. Ông cúi mình trước mặt vua mà tâu rằng:
Này, muôn tâu bệ hạ, chúng tôi là anh em của Am Môn, là những người đã được bệ hạ giải thoát khỏi ngục tù. Và giờ đây, muôn tâu bệ hạ, nếu bệ hạ tha cho chúng tôi được toàn mạng thì chúng tôi nguyện sẽ làm tôi tớ cho bệ hạ.
Vua bèn nói cùng họ rằng:
Hãy đứng lên, trẫm bằng lòng tha mạng sống cho các người, nhưng trẫm không muốn các người làm tôi tớ cho trẫm; trẫm muốn yêu cầu các người giảng dạy trẫm, vì trẫm cảm thấy phần nào rối trí về lòng quảng đại và sự cao cả của những lời nói của Am Môn là anh em của các người; và trẫm muốn biết vì lý do gì Am Môn không đến cùng với các người từ Mi Đô Ni.
A Rôn bèn trả lời vua rằng:
Này, Thánh Linh của Chúa đã kêu gọi ông ta đi hướng khác; ông ta đã đi về xứ Ích Ma Ên để giảng dạy cho dân của La Mô Ni.
Bấy giờ, vua bèn hỏi họ rằng:
Khanh vừa nói gì về Thánh Linh của Chúa? Này, đây là điều đang làm rối trí trẫm. Và lại nữa, điều mà Am Môn nói như vầy có nghĩa là gì: Nếu các người hối cải thì các người sẽ được cứu; còn nếu các người không hối cải thì các người sẽ bị khai trừ vào ngày sau cùng?
A Rôn bèn đáp lời vua và hỏi vua rằng:
Bệ hạ có tin là có một Thượng Đế không?
Vua đáp:
Trẫm nghe dân A Ma Léc bảo rằng có một Thượng Đế, và trẫm đã cho phép họ xây dựng những thánh đường để họ có thể tụ họp lại mà thờ phượng Ngài. Và nếu bây giờ khanh nói là có một Thượng Đế, này, trẫm sẽ tin.
Và giờ đây, khi A Rôn nghe được như vậy thì lòng ông bắt đầu thấy vui mừng, ông bèn nói rằng:
Này, muôn tâu bệ hạ, chắc chắn như bệ hạ đang sống,
quả thật có một Thượng Đế.
Và vua hỏi:
Phải chăng Thượng Đế là Vị Thần Vĩ Đại đã dẫn dắt tổ phụ chúng ta rời khỏi xứ Giê Ru Sa Lem?
A Rôn bèn nói với vua rằng:
Thưa phải, chính Ngài là Vị Thần Vĩ Đại đó, và Ngài đã sáng tạo tất cả mọi vật, cả trên trời lẫn dưới đất. Bệ hạ có tin điều này chăng?
Vua bèn đáp:
Có, trẫm tin rằng Vị Thần Vĩ Đại đã sáng tạo tất cả mọi vật, và trẫm muốn khanh kể cho trẫm nghe về tất cả những điều này, và trẫm sẽ tin những lời khanh nói.
Và chuyện rằng, khi A Rôn thấy vua sẽ tin những lời mình nói, ông bèn bắt đầu đọc cho vua nghe các đoạn thánh thư từ thời sáng tạo A Đam—Thượng Đế đã sáng tạo loài người theo hình ảnh của Ngài như thế nào, và Thượng Đế đã ban cho loài người các lệnh truyền, và vì vi phạm nên loài người đã sa ngã.
Rồi A Rôn giải nghĩa thánh thư cho vua nghe từ thời sáng tạo A Đam, trình bày cho vua thấy sự sa ngã của loài người, trạng thái trần tục của họ, cùng kế hoạch cứu chuộc, là kế hoạch đã được chuẩn bị từ lúc thế gian mới được tạo dựng, qua Đấng Ky Tô, cho bất cứ những ai biết tin vào danh Ngài.
Và vì loài người đã sa ngã nên tự bản thân họ không thể hưởng được gì nữa. Nhưng những sự thống khổ và cái chết của Đấng Ky Tô sẽ chuộc tội lỗi của họ, qua đức tin và sự hối cải, vân vân; và Ngài sẽ bứt bỏ những dây trói buộc của sự chết, để cho mộ phần sẽ không còn thắng thế nữa và nọc độc của sự chết phải bị nuốt trọn trong niềm hy vọng về vinh quang. Và A Rôn đã giải nghĩa tất cả những điều này cho vua nghe.