Mô Rô Ni và Tê An Cum ở mặt trận phía Đông

Pha Hô Ran và Mô Rô Ni

An Ma 59:13, 60:1–36

Mô Rô Ni, tức giận với sự không phản hồi của chính phủ, gửi thêm một bức thư nữa cho Pha Hô Ran, khiển trách ông vì sự thờ ơ rõ ràng và thỉnh cầu ông phải tích cực tham gia vào cuộc đấu tranh cho tự do.

Và chuyện rằng, Mô Rô Ni rất tức giận chính quyền vì sự lãnh đạm của họ đối với nền tự do của xứ sở họ. Và chuyện rằng, ông lại viết thư cho quan cai trị toàn xứ là Pha Hô Ran, và sau đây là những lời lẽ mà ông đã viết:

An Ma 61:1–21

Không lâu sau, Mô Rô Ni nhận được hồi âm từ Pha Hô Ran, trong đó Pha Hô Ran giải thích rằng một cuộc nổi loạn đã xảy ra tại Gia Ra Hem La, và quyền lực cũng như khả năng của Pha Hô Ran đã bị suy giảm, do đó ông không thể hỗ trợ quân đội.

Này, giờ đây chuyện rằng, chẳng bao lâu sau khi Mô Rô Ni gửi bức thư cho quan cai trị toàn xứ, ông nhận được bức thư phúc đáp của Pha Hô Ran, quan cai trị toàn xứ. Và sau đây là những lời ông nhận được:

An Ma 62:1–2

Mô Rô Ni rất vui khi biết được sự trung thành của Pha Hô Ran, nhưng lại buồn khi nghe về cuộc nổi loạn ở Gia Ra Hem La.

Và giờ đây chuyện rằng, khi Mô Rô Ni nhận được bức thư ấy, lòng ông cảm thấy can đảm và tràn ngập nỗi vui mừng lớn lao vì sự trung thành của Pha Hô Ran, vì ông ta không phải là một kẻ phản bội nền tự do và chính nghĩa của tổ quốc mình. Nhưng ông cũng lấy làm phiền muộn vô cùng vì sự bất chính của những kẻ đã đánh đuổi Pha Hô Ran ra khỏi ghế xét xử; phải, nói tóm lại, vì những kẻ đã nổi lên chống lại tổ quốc họ và còn chống luôn cả Thượng Đế của họ nữa.

An Ma 62:3–6

Mô Rô Ni giao quân đội của mình cho Tê An Cum và Lê Hi, vẫy cờ Title of Liberty, và bắt đầu hành trình về phía Ghê Đê Ôn để hỗ trợ Pha Hô Ran giành lại quyền lực.

Và chuyện rằng, Mô Rô Ni dẫn một số ít quân, theo ý muốn của Pha Hô Ran, và trao quyền chỉ huy phần quân đội của ông còn lại cho Lê Hi và Tê An Cum, rồi lên đường tiến quân về xứ Ghê Đê Ôn. Và ông đã thượng cờ tự do tại bất cứ nơi nào ông đi qua, và thu nạp bất cứ lực lượng nào ông có thể thu nạp được suốt dọc đường tiến quân của ông về xứ Ghê Đê Ôn.

Và chuyện rằng, có hàng ngàn người đến quy tụ từng đoàn dưới cờ của ông, và họ đã cầm gươm lên bảo vệ nền tự do của họ để họ khỏi bị rơi vào vòng nô lệ. Và cứ thế, sau khi Mô Rô Ni đã quy tụ được bất cứ những người nào mà ông có thể quy tụ được trên đường tiến quân của ông, ông đã đến xứ Ghê Đê Ôn; rồi ông cho lực lượng của mình sáp nhập vào lực lượng của Pha Hô Ran, để họ trở thành một lực lượng hết sức hùng mạnh, ngay cả mạnh hơn quân lính của Pha Chu, là vua của những người ly khai, tức là những người đã đánh đuổi những người tự do ra khỏi xứ Gia Ra Hem La và đã chiếm lấy đất ấy.

An Ma 62:14–17

Mô Rô Ni trở về từ Gia Ra Hem La cùng với Pha Hô Ran và một nhóm lớn binh sĩ; họ gặp một nhóm lớn chiến binh của Dân La Man, mà họ đã đánh bại và thuyết phục họ đồng ý với hòa bình, và gia nhập vào Con cái của Am Môn.

Và chuyện rằng, Mô Rô Ni và Pha Hô Ran, sau khi để lại một đạo quân đông đảo ở xứ Gia Ra Hem La, đã dẫn một đạo quân đông đảo khác tiến đến xứ Nê Phi Ha, với quyết tâm đánh đuổi dân La Man ra khỏi thành phố ấy. Và chuyện rằng, trong khi họ đang tiến quân về phía xứ ấy, họ bắt được một đạo quân đông đảo của dân La Man, họ giết chết nhiều người trong bọn chúng và tịch thu lương thực cùng vũ khí chiến tranh của chúng.

Và chuyện rằng, sau khi họ bắt được chúng, họ buộc chúng phải giao ước là chúng sẽ không cầm vũ khí chiến tranh đánh lại dân Nê Phi nữa. Và sau khi chúng giao ước xong, họ gửi chúng đến sống chung với dân Am Môn, và con số bọn chúng không bị giết chết vào khoảng bốn ngàn người.