Và tâm hồn tôi nát tan vì đau đớn khi nhìn thấy cảnh dân tôi bị tàn sát. [i]1972[/i] Rồi tôi kêu gào mà rằng:
Hỡi các người xinh đẹp kia, [i]1231[/i]
_sao các người lại đi sai đường lối của Chúa!Hỡi các người xinh đẹp kia,
_sao các người lại chối bỏ Chúa Giê Su,
_là Đấng đã đứng dang tay tiếp nhận các người!Này, nếu không làm như vậy
_thì các người đâu có ngã gục.Nhưng này, các người đã ngã gục,
_và ta than khóc vì mất các người.Hỡi các người, những trai xinh gái đẹp kia,
_hỡi các bậc cha, mẹ, vợ, chồng,
_hỡi những con người xinh đẹp kia,
_sao các người lại có thể ngã gục được!Nhưng này, các người đã ra đi rồi,
_và sự đau buồn của ta không thể đem các người trở về được.Và rồi đây sẽ tới ngày
_thể xác hữu diệt của các người sẽ khoác lên sự bất diệt,
_và thể xác đang rữa nát của các người hiện nay
_sẽ sớm trở thành thể xác không rữa nát;và rồi lúc đó các người sẽ phải đứng trước
_ghế phán xét của Đấng Ky Tô để được phán xét
_tùy theo việc làm của mình;
_và nếu các người là những người ngay chính,
_thì các người sẽ được ban phước cùng với tổ phụ các người,
_là những người đã ra đi trước các người.Ôi, ước gì các người hối cải trước khi
_sự hủy diệt lớn lao này xảy đến.Nhưng này, các người đã ra đi,
_và Đức Chúa Cha, phải, Đức Chúa Cha Vĩnh Cửu trên trời,
_đã biết trạng thái của các người;
_và Ngài đã đối xử với các người đúng theo công lý và sự thương xót của Ngài.