Hỡi con trai yêu dấu của cha, một dân tộc như thế này mà sao chẳng có chút văn minh nào— (Và chỉ mới vài năm trước đây, họ còn là một dân tộc được khai hóa và dễ thương.) Nhưng hỡi con trai của cha, một dân tộc như thế này mà sao lại thích thú với sự khả ố quá đáng như vậy được— Làm sao chúng ta có thể hy vọng Thượng Đế sẽ nương tay khi đoán phạt chúng ta được?
Này, tim cha gào thét lên rằng:
Khốn thay cho dân này.
Hỡi Thượng Đế, xin Ngài hãy bước ra để phán xét,
_và xin Ngài hãy che giấu tội lỗi,
_sự độc ác và những điều khả ố của họ,
_để khỏi bày ra trước mắt Ngài!