Chính ta, phải, chính ta là Đấng an ủi các ngươi.
Này, ngươi là ai mà sợ loài người là những kẻ sẽ chết,
_và sợ con của người là những kẻ sẽ trở nên như cỏ?
Và lại quên Chúa, Đấng sáng tạo các ngươi,
_Đấng đã giương các tầng trời và đặt nền móng của đất,
_và hằng ngày cứ sợ cơn giận dữ của kẻ ức hiếp
_như nó toan hủy diệt các ngươi?
Và cơn giận dữ của kẻ ức hiếp ấy bây giờ ở đâu?
Kẻ bị bắt đi đày sẽ chóng được thả ra,
_và sẽ chẳng chết trong hầm và cũng không thiếu lương thực.
Nhưng ta là Chúa, Thượng Đế của các ngươi,
_tức là Đấng làm cho nổi sóng ầm ầm,
_Chúa Muôn Quân là danh ta.
Ta đã để lời nói của ta trong miệng các ngươi,
_và che các ngươi dưới bóng bàn tay ta,
_đặng ta có thể dựng lên các tầng trời và đặt nền móng của đất,
_và nói cùng Si Ôn rằng: Này, ngươi là dân của ta.