Hỡi ôi, thế thì một khi tôi đã được trông thấy
_những việc quá vĩ đại như vậy,
_và nếu Chúa, với tấm lòng hạ cố
_của Ngài đối với con cái loài người
_đã đến viếng thăm loài người
_với biết bao thương xót,
_thì tại sao lòng tôi lại than khóc,
_và tâm hồn tôi phải lưu lạc
_trong thung lũng phiền muộn,
_và xác thịt tôi phải héo mòn,
_sức lực tôi phải suy yếu,
_cũng vì những nỗi đau khổ của chính tôi?
Và tại sao tôi phải nhượng bộ tội lỗi,
_vì xác thịt của tôi?
Phải, tại sao tôi phải ngã theo cám dỗ,
_khiến cho kẻ tà ác đó chiếm ngự được một chỗ
_trong lòng tôi để làm mất sự bình an của tôi
_và làm cho tâm hồn tôi đau khổ?
Tại sao tôi tức giận vì kẻ thù của tôi?